<<TRỜI SÁNG RỒI, TA NGỦ ĐI THÔI>> TƯNG TỬNG THEO CÁCH CỦA RIÊNG MÌNH

Gây sốt ngay từ khi mới ra teaser trailer bởi chất thơ trữ tình của tâm hồn cô đơn, lãng mạn xen lẫn tiếng nhạc indie bắt tai và phóng khoáng. Trời Sáng Rồi, Ta Ngủ Đi Thôi là bộ phim độc lập đầu tay của đạo diễn kiêm biên kịch Chung Chí Công (anh cũng chính là đồng biên kịch của Nhắm Mắt Thấy Mùa Hè từng làm mưa làm gió hồi năm ngoái).

Trời Sáng Rồi, Ta Ngủ Đi Thôi kể về Tâm (Hà Quốc Hoàng) – một chàng trai đam mê ca hát nhưng thất bại về mọi mặt và Thanh (Trần Lê Thúy Vy) – một cô gái cũng đam mê ca hát và cũng thất bại về mọi mặt, như Tâm. Hai kẻ loser bay bổng vô tình tìm được sự đồng đều trong tâm hồn ở chốn Sài Gòn đầy thị phi. Như một bản năng tự nhiên, cả hai cùng trò chuyện rồi dần dà hình thành sợi dây vô hình bám víu vào nhau và không thể tách rời được nữa.

Mang đúng tinh thần của một bộ phim độc lập khi dám bứt phá mọi rào cản mà đưa vào những tình tiết mới mẻ, độc lạ và không hề giống bất kì tác phẩm Việt Nam nào trước đây. Nó tự nhiên, tưng tửng, hào sảng theo cách riêng của mình chứ không cần tuân theo bất kì nguyên tắc khô khan nào của điện ảnh. Dám làm như thế trong một bộ phim chiếu rạp, không phải ai cũng có khả năng.

Bộ phim mượn câu truyện của Tâm và Thanh để nói về những người trẻ lạc lối ở tuổi trưởng thành, bế tắc trong các mối quan hệ và sự nghiệp dậm chân tại chỗ. Trời Sáng Rồi chọn cho mình hướng đi tươi vui, yêu đời để giúp họ nhận ra cuộc sống này còn rất nhiều điều thú vị đang chờ đón, cái quan trọng là mình có chịu bước đi để khám phá hay không.

Phảng phất hơi hướng của trilogy Before… kinh điển của đạo diễn Richard Linklater, cũng về những câu truyện trên trời dưới đất, không đầu không đuôi và không hồi kết giữa hai con người, điều duy nhất họ cần, chỉ là thời gian bên cạnh nhau. Ngay chính bản thân Trời Sáng Rồi cũng có tấm poster phần 3 (Before Midnight) để tri ân bộ phim đã truyền cảm hứng cho mình.

Nhưng thành thật mà nói thì những câu truyện của Trời Sáng Rồi không có sức hấp dẫn bằng các bài hát sau đó. Hoàng và Vy hát rất hay, điều này không cần bàn cãi, nhưng nhiêu đó vẫn chưa đủ. Nói trắng ra là họ không có (hay chưa đủ) khả năng để truyền tải những câu thoại đến khán giả một cách sinh động như cách Ethan Hawke và Julie Delpy từng làm trong Before… Một bộ phim với bối cảnh chính là hai con người trò chuyện với nhau mà lại trở nên khô khan và thô quá thì còn gì là hấp dẫn nữa.

Về phần hình ảnh thì mình không đánh giá cao Trời Sáng Rồi lắm, vì sử dụng nhiều thủ pháp máy cầm tay rung lắc rất dữ dội và ánh sáng hơi giả tạo trong những cảnh trên sân thượng. Nhưng như đã đề cập, mình rất ấn tượng với cái cách mà anh đạo diễn Công dám chơi đùa với một bộ phim chiếu rạp khi vận dụng rất nhiều cách quay long-shot cùng phong cách ấn tượng để tạo nên đứa con cưng độc nhất.

Tổng kết

Phảng phất hơi hướng của trilogy Before… kinh điển của đạo diễn Richard Linklater, cũng về những câu truyện trên trời dưới đất, không đầu không đuôi và không hồi kết giữa hai con người, điều duy nhất họ cần, chỉ là thời gian bên cạnh nhau.

7