<<PEPPERMINT – THIÊN THẦN CÔNG LÝ>> KHI MẤT ĐI TẤT CẢ, PHỤ NỮ SẼ TRỞ NÊN PHI THƯỜNG

KHI MẤT ĐI TẤT CẢ, PHỤ NỮ SẼ TRỞ NÊN PHI THƯỜNG

U ám nhưng không rùng rợn, bí ẩn nhưng không phức tạp! Câu chuyện nói về mặt trái của một xã hội không tốt đẹp như ta vẫn tưởng, nơi đầy rẫy tiếng súng, máu hòa cùng nước mắt tạo nên màu đen loang lổ. Chà đạp lên phận đời của người phụ nữ yếu ớt, lẻ loi, phải chọn giữa sống tiếp trong đáng thương hay kiên cường như một anh hùng.

Trong Peppermint – Thiên Thần Công Lý, Riley North (Jennifer Garner) là một người vợ, người mẹ sống hạnh phúc cùng gia đình nhỏ. Tuy cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng cả 3 người luôn yêu thương, che chở cho nhau. Mọi thứ đều tan vỡ khi chồng và con gái nhỏ bị thảm sát ngay trước mắt cô. Nhưng pháp luật lại cố gắng che giấu tội ác của băng đảng tội phạm man rợ ấy. Từ người mất hết tất cả trở thành mụ đàn bà quẫn trí trong mắt những kẻ “nắm cán cân công lý”, Riley bị dồn vào bước đường cùng buộc phải vùng dậy, tự tay mình thực thi công lý theo cách tiêu cực nhất – báo thù.

Chủ nghĩa anh hùng của tư bản dường như luôn gắn liền với sự cô đơn và khiếm khuyết trong tâm hồn, phim đề cao cái tôi, cá tính riêng của từng cá thể độc lập. Đau đớn giày xéo tận cùng, một mình chống lại cả thế giới thì đã sao? Cũng chẳng thể mang những người yêu thương nhất trở lại. Riley giết người không chớp mắt hay Riley ngã quỵ bên mộ chồng, con chung quy cũng chỉ là một kẻ đáng thương với vỏ bọc mạnh mẽ!

Phim đánh dấu sự trở lại của Jennifer Garner hậu ly hôn, cùng thể loại, chung đạo diễn nên việc bị so sánh với Taken (2008) là không thể tránh khỏi. May mắn Garner đã cho khán giả thấy sự cố gắng, đây có thể nói như một bước nhảy vọt trong diễn xuất của cô.

Chúng ta đã quen thuộc với hình tượng người hùng trong các phim hành động Mỹ như Commuter (2018), Taken (2008, 2012, 2014), Equalizer 2 (2018),… nhân vật chính thường là đàn ông vừa lý trí, mạnh mẽ, hình tượng bất khả chiến bại, thiếu thực tế…Theo trào lưu nữ quyền, lần này người “cân cả thế giới” là phụ nữ, cảm tính hơn, dù yếu đuối lại quật cường,… Hình tượng anh hùng tỏa sáng giữa hiện thực đen tối nhưng rất “đàn bà” – vừa sợ vừa thương vừa đáng nể.

Nói đi cũng phải nói lại, kịch bản Peppermint khá đơn giản và hơi dễ đoán, hầu như không có cao trào hoặc quá nhẹ đối với một bộ phim hành động. Màu sắc phim đen tối như thể phô bày mọi bản ngã của xã hội nhưng dễ khiến người xem…hơi chán vì motif quá cũ. Hình ảnh gia đình của Riley được xây dựng chưa đủ cảm xúc, các trường đoạn hành động đều ổn, đúng “chất” Pierre Morel. Các cảnh cháy nổ vừa phải, không lạm dụng hiệu ứng để tập trung vào diễn biến câu chuyện, đáng tiếc đoạn cuối hơi thiếu logic, nếu có thể thêm tình tiết bất ngờ mới lồng vào phim thì sẽ trọn vẹn hơn. Với khả năng nhào nặn dòng phim action của Pierre Morel thì lần này hơi xuống tay nhẹ!

Nếu coi đây là bộ phim giải trí hành động đơn thuần, khán giả sẽ không thấy thất vọng. Đặc biệt, phim dành cho những ai mê thể loại hành động kiểu Mỹ, những cô gái anti – bánh bèo, những chàng trai không cong,…đảm bảo đáng tiền (những thành phần không được liệt kê thì hên xui nha!)

Dated on 26/09/2018

By Nhã

Tổng kết

Nếu coi đây là bộ phim giải trí hành động đơn thuần, khán giả sẽ không thấy thất vọng. Đặc biệt, phim dành cho những ai mê thể loại hành động kiểu Mỹ, những cô gái anti – bánh bèo, những chàng trai không cong,…đảm bảo đáng tiền (những thành phần không được liệt kê thì hên xui nha!)

7