<<MAQUIA: CHỜ NGÀY LỜI HỨA NỞ HOA>>CÂU CHUYỆN NHỎ ẨN CHỨA THÔNG ĐIỆP TO

Mình chẳng phải là đứa ghiền anime, profile xem thể loại này xoay đi quẩn lại chỉ nhõn vài cái tên quen thuộc: Your Name – Cậu Tên Gì, A Silent Voice - Dáng Hình Thanh Âm và Fireworks…- Pháo Hoa: Nên Ngắm Từ Dưới Hay Bên Cạnh. Tuy ít nhưng bù lại, thông điệp mà mỗi bộ gửi tới, như nhát dao đâm thẳng vào tiềm thức, và cứ thế ghim ở đấy cho đến tận giờ.

Maquia kì này, cũng không phải ngoại lệ.

Maquia: Chờ Ngày Lời Hứa Nở Hoa lấy bối cảnh thời trung cổ, nơi có rồng, có những bộ tộc, và dĩ nhiên có cả những điều huyền ảo siêu thực khác. Tại đây, tồn tại một tộc người, dùng ký ức để dệt nên thông điệp, chất chứa nỗi niềm vào trong vải Hibiol, những người con của tộc Iorph. Họ sở hữu món quà bất tử, dù thời gian có là trăm năm hữu hạn, cơ thể họ vẫn đứng đấy, nhỏ nhắn như chỉ mới đôi mươi. Thế nên, Maquia – nữ chính trong phim – cùng những người bạn của mình, luôn được trưởng lão căn dặn: “Đừng bao giờ rời làng, mà nếu phải đi, con chớ yêu thương ai cả. Nếu đã lỡ yêu, con sẽ trở nên cô đơn đến tận cùng”. Định mệnh trêu ngươi, chiến tranh tìm đến họ. Maquia vô tình bị cuốn khỏi quê nhà. Và như sự sắp xếp của phận số, cô bắt gặp Ariel còn đỏ hỏn trong vòng tay người mẹ. Cưu mang anh, để rồi Maquia buộc phải thừa nhận, bất tử vừa là món quà nhưng cũng là lời nguyền tàn nhẫn mà tộc Iorph phải đeo mang.

Sự bất tử, trong một chừng mực nào đó, quả thực là điều ai cũng mơ tưởng. Bởi thế mà trong sử sách xưa luôn có những giai thoại về quá trình tìm kiếm thần dược trường sinh, tuy rằng, đa phần đều thất bại. Nắm ngay mộng tưởng ấy, Mari Okada – lần đầu tiên trên vai trò đạo diễn - đã khéo léo lật ngược lại vấn đề, xây dựng nên tình huống éo le mà Maquia trong phim buộc cam chịu.

Mà những tình huống này, đều xoay quanh hai chữ: cô đơn.

Đầu phim là Maquia với sự cô đơn giữa cuộc sống tĩnh lặng đến nhàm chán tại làng Iorph. Cô không được phép rời làng. Thế giới của cô: là thị trấn Biệt Lập, là những con người cùng dòng máu, là khung cửi và những con thoi. Cứ như thế, ngày qua ngày, sự bất tử mang đến cho cô là cảm giác bình bình không một chút gợn. Cô đơn và không một động lực!

Đang ngỡ tưởng phim sẽ làm cách nào để đẩy cao trào lên thì ngay lập tức, kể từ giây phút Maquia nhận nuôi Ariel, phim nhanh chóng dẫn lối cảm xúc người xem đi vào thế giới của tình thân, của tình mẫu tử. Mình đã phải phì cười đến mấy lần trước những ngô nghê của một Maquia nhỏ bé, lo thân chưa xong đã gan lì muốn làm mẹ.

Và rồi cái khốc liệt của bất tử bắt đầu từ đây: Ariel lớn dần, Maquia vẫn như một đứa trẻ. Ariel từ gọi “mẹ”, hạ xuống thành “chị”. Maquia từ bất ngờ, nhưng cơ thể này, cô phải chấp nhận thực tế xót xa. Cái giây phút Ariel rời xa cô, bắt đầu hành trình mới, cũng là lúc, người xem nhận ra, Maquia đã phải bao dung thế nào, kiên cường ra sao, dấn thân thoát khỏi “vùng cô độc an toàn”, chỉ để kết nối yêu thương với những phận người bình thường, và nhận về là sự tàn nhẫn của thời gian.

Bất tử? Có thật là hạnh phúc, khi lần lượt ngắm nhìn người thân phải ra đi?

 

Dù rằng, cái giá đánh đổi là kỷ niệm hạnh phúc từ những người yêu thương.

Mình chưa trả lời được, nếu là bạn, thì sao?

Date on 09/09/2018
By B

Tổng kết

Tóm lại, Maquia: Chờ Ngày Lời Hứa Nở Hoa tiếp tục là tác phẩm anime ấn tượng nữa xoáy thẳng vào tiềm thức của mình, từ đó, làm bật lên vài dòng nghĩ suy về quy luật của phận số cùng vài trăn trở về khái niệm của tình yêu. Mình chẳng biết nếu mình là Maquia, khi đã biết trước hệ quả, liệu có dám vượt thoát khỏi nỗi cô đơn hiu quạnh thông thường, để nhận về là cả khoảng trời chua xót hay không?

7