<<KÝ SINH TRÙNG>> TOÀN DIỆN VỀ MỌI MẶT

Có những loại phim bạn sẽ bần thần sau khi xem và cũng có những loại phim bạn muốn viết thật nhiều thứ hay ho về nó nhưng lại ngại dăm ba dòng chữ vô cảm, nhạt toẹt của mình có thể khiến người khác không thể cảm nhận hết vẻ đẹp tài hoa ấy. Parasite (Ký Sinh Trùng) chính xác là một trong những bộ phim hiếm hoi thuộc thể loại đó.

Là tác phẩm đầu tiên của Hàn Quốc xuất sắc đoạt lấy Cành Cọ Vàng ở lễ trao giải Cannes vừa rồi và nhận được tràng pháo tay dài tám phút sau khi phim kết thúc. Và còn được chủ tịch ban giám khảo – đạo diễn tài năng Alejandro Gonzalez Inarritu (Birdman, The Revenant) công nhận: “Chúng tôi bị quyến rũ khi xem nó.”

Parasite còn là một trong những phim mang mác “hàn lâm” dễ xem nhất trong nhiều năm trở lại đây, thoát khỏi định kiến của nhiều người rằng chúng chỉ dành cho giới phê bình tự khen với nhau. Bộ phim thuộc thể loại black comedy (hài đen) còn lạ lẫm với nhiều người, nói nôm na là tạo nên những tiếng cười sâu cay, châm biếm từ các vấn đề thực tế nhất có thể. Kể câu chuyện về một gia đình nghèo tìm cách thâm nhập dần vào một gia đình giàu có với tư cách những người giúp việc và bám víu vào đó mà sống như chính tên bộ phim - kí sinh trùng.

Là bức tranh sống động, rõ rệt về sự phân hóa giai cách giàu – nghèo, cái hay của Parasite ở chỗ không cố gắng biến một trong hai phe thành những tên ác nhân (gia chủ ỷ quyền mà ức hiếp người làm hay lập kế hoạch chiếm hữu sự giàu có ấy). Nhờ đó, phim tránh được lối mòn khắc họa thiện - ác xưa như Trái Đất mà ngược lại, toàn bộ nhân vật đều được xây dựng vô cùng thực tế và đặt vào tình huống dở khóc dở cười để xem cách họ xử lý ra sao.

Bao trùm bộ phim là không khí tĩnh lặng và đáng sợ đến mức nghẹt thở, kể cả khi các nhân vật đang cùng nhau ăn uống say sưa vui vẻ trong căn nhà giàu có khi gia chủ đang đi chơi xa, nhưng người xem vẫn luôn mang trong mình cảm giác lo lắng cho họ. “Nhìn ông ta như thế thôi. Lỡ bà chủ quay về một phát là lại cong chân lên mà trốn chui trốn nhủi. Như những con gián chui đầu ra khỏi lọ mỗi khi đèn sáng.”.

Xuyên suốt bộ phim, đạo diễn Bong Joon-ho đã rất nhiều lần gài gắm chi tiết về “mùi” ở các phân cảnh khác nhau, cái “mùi” mà chỉ xuất hiện khi người ta đun giẻ lau, “mùi” của củ cải thối và là “mùi” của những người đi tàu điện ngầm. Tuy không nhắc trực tiếp, nhưng tựu chung lại có thể dễ dàng thấy được nó chính là “mùi nghèo”. Dù cho bốn con người ấy có đang ở trong ngôi nhà xa hoa và sử dụng nó thành thục như thế nào đi chăng nữa, vẫn luôn có một sợi dây mỏng manh và làn ranh giới vô hình mãi mãi chẳng thể vượt qua được giữa giàu và nghèo. Từ dáng đi khoan thai, ung dung tự tại, phong thái đĩnh đạc và quan trọng nhất là “mùi” đặc trưng của các tầng lớp khác nhau.

Mình gọi Parasite là thứ “nguồn gốc nguyên thủy” vì chắc chắn bạn chưa từng thấy thứ gì tương tự trước đây. Một bộ phim mà bạn sẽ cảm thấy hụt hẫng sau khi xem vì vẫn muốn thưởng thức nhiều hơn thế nữa. Tuy còn một vài điểm cố hữu trong kịch bản, nhưng có thể châm chước mà bỏ qua, lỡ có cảm tình quá nhiều rồi thì biết làm sao giờ.

P/s: Không hiểu sao mình vẫn hy vọng có producer nào đó ở Anh hay Hollywood mua bản quyền và mời Bong Joon-ho làm lại một lần nữa để có thể mang kịch bản tuyệt vời này đến với nhiều người hơn (giống Michael Haneke với Funny Games) và thêm cơ hội công bằng để tranh giải Oscar hơn. Vì không phải ai cũng thích xem một bộ phim Hàn Quốc.

Tổng kết

Là bức tranh sống động, rõ rệt về sự phân hóa giai cách giàu – nghèo, cái hay của Parasite ở chỗ không cố gắng biến một trong hai phe thành những tên ác nhân (gia chủ ỷ quyền mà ức hiếp người làm hay lập kế hoạch chiếm hữu sự giàu có ấy). Nhờ đó, phim tránh được lối mòn khắc họa thiện - ác xưa như Trái Đất mà ngược lại, toàn bộ nhân vật đều được xây dựng vô cùng thực tế và đặt vào tình huống dở khóc dở cười để xem cách họ xử lý ra sao.

10