<<KẺ ĐÂM LÉN>> THÔNG MINH VÀ ĐỘC ĐÁO

Lần gần đây nhất mình xem một bộ phim thám tử nghiêm túc là “K” của Việt Nam và Murder on the Orient Express (Án mạng trên chuyến tàu tốc hành phương Đông). Hai bộ đó nói chung thì hay dở mọi mặt, chẳng cái nào là đạt đến ngưỡng đủ tốt cả. Tuổi thơ lớn lên cùng Conan nhưng sau này lại không thể thưởng thức tiếp các tác phẩm xuất sắc dưới hình thức phim người đóng chiếu rạp vì thể loại kén người xem đã khiến mình chết trong lòng một ít. Và cuối cùng, sau biết bao năm chờ đợi, cái cảm giác thích thú lúc khám phá ra hung thủ của những vụ án hóc búa đến mức nhức hết cả đầu khi xâu chuỗi các tình tiết lại với nhau hồi Conan đã quay trở lại trong Knives Out (Kẻ Đâm Lén).

Câu truyện rất đỗi quen thuộc, có cảm giác mình đã xem ở đâu đó 70% rồi nhưng mà lại không thể nhớ ra. Harlan Thrombey (Christopher Plummer) là một nhà văn chuyên viết truyện trinh thám vô cùng nổi tiếng, ông sở hữu khối gia tài khổng lồ mà bất kì người con, đứa cháu nào cũng thèm muốn. Sáng sớm tinh mơ sau bữa tiệc mừng thọ 85 tuổi của mình, Harlan được bà giúp việc tìm thấy trong tình trạng cắt cổ tự tử. Bất kì người giám định, pháp y hay cảnh sát nào cũng đinh ninh đây là vụ án đơn giản, riêng Benoit Blanc (Daniel Craig - một thám tử tư) không tin nó thật sự cơ bản như thế.

Knives Out có lối dẫn truyện cực kì độc đáo khi phơi bày bộ mặt giả tạo của từng người trong gia đình ngay từ đầu phim và cho biết hết ai là người nói thật, ai là người nói dối. Để khán giả chẳng cần đoán mò đoán non ai mới là hung thủ làm gì, xưa rồi Diễm. Thay vào đó, nó sử dụng phương pháp “lấy độc trị độc” tưởng chừng như sẽ dở nhưng thật ra lại quá trời hay ho. Vì bất kì khán giả nào cũng luôn tự hỏi: “Làm gì mà đơn giản như vậy được?”.

Từ đó, nó đem từ bất ngờ này sang bất ngờ khác một cách dồn dập, twist chồng twist vô cùng thông minh và hấp dẫn. Từng tình tiết cho dù là nhỏ nhất đều liên kết mật thiết với nhau như những hạt phân tử bom li ti chực chờ để nổ tung vào cuối phim. Ngay thời điểm tưởng chừng như mọi việc đã an bài thì đùng một cái, plot bị twist (bẻ) sang hướng hoàn toàn khác, khiến ai nấy cũng đều mồm chữ a mắt chữ o và tự hỏi “Cái quái gì đang diễn ra vậy?”.

Điều làm mình thích nhất ở Knives Out đó là không quá tập trung vào nhân vật thám tử mà chia đều đất diễn cho từng thành viên trong gia đình, ai cũng có câu truyện và tính cách khác nhau để tha hồ thể hiện. Chính vì vậy mà từ đầu đến cuối, ông Benoit này bị dìm một cách không thương tiếc và chẳng thể hiểu ổng có mặt trong phim để làm gì ngoài việc tóm tắt cho người xem hiểu rõ ngọn ngành ở hồi kết của câu truyện :v

Do số lượng nhân vật khá nhiều nên 1/3 đầu phim cần phải hoạt động não nhiều chút xíu để nắm rõ thông tin của từng người. Qua được khoảng thời gian đó thì Knives Out trở nên vô cùng hấp dẫn và không thể rời mắt khỏi màn hình.

Tổng kết

Cốt truyện phim thông minh, hấp dẫn, lôi cuốn, hài mỉa mai kiểu Anh (kiểu hài này không phải ai cũng nhận ra và thích, rạp mình xem chẳng ai cười cả). Tuy đoạn đầu hơi dài dòng, dễ gây mất bình tĩnh, nhưng phần sau hoàn toàn đáng để mong đợi. Twist nối tiếp twist, qua được đoạn đầu rồi, bạn sẽ chẳng bao giờ thấy chán trong quá trình xem phim. Dàn diễn viên trong mơ, chả ai đụng hàng người nào, tạo nên một gia đình hỗn loạn vô cùng thu hút.

8.5