<<GIẢI MÃ BÍ ẨN NGÂN HÀ>> HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH ĐÀN ÔNG ĐÚNG NGHĨA

Đề tài du hành vũ trụ vốn đã khô khan với đa số khán giả đại chúng bởi hàng tấn mớ lý thuyết thực tiễn và thật sự lép vế về độ hấp dẫn nếu đặt lên bàn cân cùng các thể loại khác như drama, hành động, kinh dị,… Đã vậy, ông Ad Astra mới ra còn lấy đề tài cô đơn đậm chất nam tính như Taxi Driver, Drive nên càng khó xem hơn gấp bội.

Bộ phim xoay quanh Roy McBride (Brad Pitt), cha anh là huyền thoại trong giới phi hành gia bởi những thành tựu lẫy lừng, phục vụ cho lợi ích của toàn nhân loại. Trong nhiệm vụ cuối cùng đến sao Hải Vương, phi hành đoàn của ông mất liên lạc và chẳng ai nghe được tin gì từ đó. Roy – con trai ông, cũng là một phi hành gia điềm đạm, hết mình vì đất nước nhưng luôn sống dưới cái bóng quá lớn của cha mình. Bỗng một ngày, trụ sở chính nhận được tín hiệu từ sao Hải Vương và hành trình đi tìm người cha mất tích mấy chục năm nay của Roy bắt đầu.

Ad Astra có ý tưởng rất tốt khi mượn đề tài du hành vũ trụ - thứ chỉ trở nên thông dụng ở tương lai, để nói về sự cô đơn, lạc lõng của những người đàn ông trong xã hội mà bất kì thời đại nào cũng có. Họ bị ám ảnh bởi những quy tắc ngầm, những mong đợi bản thân và những quan niệm khắt khe của xã hội dành cho phái mạnh: nam nhi – đầu đội trời chân đạp đất. Họ luôn muốn có thành tựu để đời và bằng mọi giá phải làm được điều đó, kể cả, có nhẫn tâm đến mức bỏ rơi chính gia đình của mình.

Ad Astra là một bộ phim rất mơ hồ, phải xem đến gần hết, đến đoạn thoại cuối cùng giữa Roy và cha, người xem mới hiểu được ý đồ mà tác phẩm đang muốn hướng tới. Và khi đó, khi đã xâu chuỗi lại tất cả, ta mới thấy bộ phim hay đến nhường nào. “Cả đời này đi tìm những thứ không thể thấy, nhưng lại không thấy những thứ ngay trước mặt.” – Câu nói đầy cay đắng của Roy dành cho cha mình.

Nói là hành trình tìm cha vậy thôi, nhưng thật ra lại là hành trình học cách trưởng thành, học để trở thành một người đàn ông đúng nghĩa. Lại nhớ đến câu nói của “Bố Già” Don Corleone: “Người đàn ông không dành thời gian cho gia đình mình thì không bao giờ có thể trở thành người đàn ông thực thụ.”. Ước mơ thay đổi thế giới, thành tựu để đời hay đơn giản chỉ là những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống, nếu không có người bên cạnh để thủ thỉ, để sẻ chia, thì chúng có ý nghĩa gì cơ chứ? Đến cả một kẻ độc tài như Hitler cũng cần phải có một người phụ nữ ở hậu phương, thì tại sao chúng ta lại sống một mình?

Bỏ qua những ý nghĩa sâu xa mà bộ phim muốn gửi gắm cho khán giả, nếu chỉ ra rạp với tâm thế xem những gì thể hiện thẳng ra trên màn ảnh thì cũng oke thui. Ad Astra sở hữu phần nhìn siêu đẹp với kĩ xảo và ánh sáng được thiết lập vô cùng tỉ mỉ. Các góc máy độc đáo cho thấy sự choáng ngợp của phi hành gia khi nhìn từ trên cao xuống Trái Đất mà mình thấy chưa bộ phim cùng đề tài nào làm được. Ngoài ra, phim còn chèn một số cảnh hành động, giật gân cho khán giả đỡ chán.

Mình vô cùng thích cánh đạo diễn xử lý âm thanh khi chiến đấu ngoài vũ trụ, môi trường chân không nên chẳng nghe gì cả, mang lại cảm giác rất thật, như đang ở trong bộ phim luôn. Tưởng không hấp dẫn nhưng lại hấp dẫn không tưởng.

Nói tóm gọn lại thì Ad Astra dành cho bạn nào xem phim để chiêm nghiệm, thưởng thức và chìm đắm vào thế giới tuyệt vời của nó. Còn xem để giải trí thì chắc sẽ ngủ quên trong rạp mất thôi.

Tổng kết

Ad Astra có ý tưởng rất tốt khi mượn đề tài du hành vũ trụ - thứ chỉ trở nên thông dụng ở tương lai, để nói về sự cô đơn, lạc lõng của những người đàn ông trong xã hội mà bất kì thời đại nào cũng có.

8