<<CHUYỆN NGÀY XƯA Ở HOLLYWOOD>> QUENTIN TARANTINO ĐÃ QUAY TRỞ LẠI?

Trước tiên vào bài review. Xin mời các bạn xem qua tiểu sử, phong cách và cũng như là 8 bộ phim trước đó của một trong những đạo diễn lập dị nhất Hollywood - Quentin Tarantino: https://bit.ly/2Mi07HW

Sau pha leak kịch bản nghiêm trọng đến mức ông phải viết lại toàn bộ bộ phim trước đó của mình là The Hateful Eight. Dẫn đến việc bộ phim mặc dù vẫn hay nhưng không được như kì vọng thì Quentin Tarantino đã trở lại và lợi hại hơn rất nhiều lần khi tác phẩm mới nhất, Once Upon a Time in Hollywood (Once Upon – Chuyện Ngày Xưa ở Hollywood) đang càn quét các trang đánh giá phim và nhận được các phản hồi rất tích cực.

Đầu tiên, cần phải làm rõ rằng đây không phải là bộ phim dành cho mọi người. Nếu bạn đang tìm một bộ phim giải trí, khuây khỏa đầu óc thì đừng nên ra rạp. Bởi vì với thời lượng 2 tiếng 45 phút tràn ngập hàng tấn câu thoại và góc quay dài như Vạn Lý Trường Thành thì chỉ khiến não bạn phải mệt thêm mà thôi.

Xin lưu ý, Once Upon không tập trung vào vụ án mạng của Sharon Tate như cách nhóm marketing PR cho bộ phim. Thay vào đó là kể câu truyện về 3 loại diễn viên ở chốn Hollywood phồn thịnh những năm cuối thập kỉ 60: tên tuổi mới đang lên như diều gặp gió – Sharon Tate (Margot Robbie), hết thời đang tìm lại đỉnh vinh quang – Rick Dalton (Leonardo DiCaprio) và số phận làm cái bóng (đóng thế) cho kẻ hết thời đó – Cliff Booth (Brad Pitt).

Khác với các tác phẩm trước đó của Quentin, Once Upon hoàn toàn không sở hữu nhiều cảnh hành động, gây cấn khi 95% bộ phim chỉ toàn thoại và thoại. Những cảnh gây cấn thường sẽ là phim trong phim, tức là xem nhân vật Rick Dalton đóng phim chứ không phải thật gì cả. Có một cảnh giao đấu tấu hài của Bruce Lee, kiểu làm cho thêm chút thú vị chứ chẳng hấp dẫn gì cho cam. Đoạn này phỉ báng Bruce đến mức gia đình của nam tài tử họ Lý nóng hết cả mặt và đòi kiện ekip làm phim :)))

Riêng cảnh bạo lực duy nhất mà mình mong chờ từ trước khi xem phim thì bị cắt nát bét theo đúng nghĩa đen (đầu bị đập nát bét). Nhưng nhìn chung thì vẫn giữ lại một số đoạn bạo lực khác xem chống vã cũng được.

Bên cạnh đó, phim vẫn giữ lối kể truyện phóng khoáng đặc trưng của Quentin Tarantino, kể về câu truyện của 3 nhân vật khác nhau và cách họ gặp nhau tại một điểm sau đó. Lối kể truyện này mình dám khẳng định không đạo diễn nào ở Hollywood có thể làm hay hơn Quentin được cả. Nhưng riêng Once Upon, mình hoàn toàn không thích cách kể truyện này bởi vì nó mất đi tính bất ngờ khi chúng bắt đầu đan xen với nhau. Tức là 3 câu truyện trong phim thì 2 trong số đó đã quen biết với nhau từ trước, 1 cái còn lại thì mãi đến cuối mới có liên kết nhẹ chứ chẳng phải gì quá to lớn, đến mức thừa thãi luôn ý vì hai người họ chưa bao giờ gặp nhau cả.

Ngoài ra, Once Upon còn reference rất nhiều văn hóa đại chúng, hoài niệm các bộ phim Hollywood kinh điển, góc quay, bối cảnh được chăm chút kĩ lưỡng và dàn diễn viên quá trời xuất sắc. Leonardo bùng nổ như mọi khi, Brad Pitt vẫn nụ cười ngạo nghễ và Margot Robbie rũ bỏ hình ảnh quyến rũ mà trở nên siêu dễ thương.

Tổng kết

Xin lưu ý, Once Upon không tập trung vào vụ án mạng của Sharon Tate như cách nhóm marketing PR cho bộ phim. Thay vào đó là kể câu truyện về 3 loại diễn viên ở chốn Hollywood phồn thịnh những năm cuối thập kỉ 60.

7