Phim vẫn lấy motif cũ: người cha tự kỷ bị vu oan cho cái chết của con gái một ông tay to trong giới chính quyền và hành trình gã cảm động hóa mọi người trong tù vì tâm hồn ngây thơ, non nớt của mình. Đương nhiên là không thể thiếu đi việc lén lút đoàn tựu cùng người con gái với sự giúp sức của các bạn tù nữa. 

Phim vô cùng hiện đại từ kịch bản cho đến cách dàn dựng. Bất ngờ nối tiếp bất ngờ, tuy đoạn cuối có thể dễ dàng đoán ra sau vài cú lật ban đầu rồi nhưng nhìn chung thì vẫn quá xuất sắc.

Nếu bạn nào đang hóng một phần phim hay hơn bản 2017 thì rất tiếc, Jumanji: The Next Level vẫn dậm chân tại chỗ và nói thẳng ra là quá tệ so với một bộ sequel (hậu truyện). Nếu bạn nào chỉ đơn giản tìm một phim để cười, để giải trí mà không cần quan tâm chuyện so sánh ra sao thì đây chắc chắn là sự lựa chọn tối ưu nhất trong tuần này.

Về một nàng dâu phải tham gia trò chơi cùng gia đình chồng vào đêm tân hôn. Những tưởng sẽ là truyền thống vui tươi để đón chào thành viên mới, nhưng không, nụ cười chuyển hóa thành ác mộng, tiếng thét và máu me tràn ngập cả căn biệt thự quái đản ấy.

Last Christmas lấy cảm hứng dựa trên bài hát cùng tên kinh điển mùa Giáng Sinh của nhóm nhạc Wham!.  Không có gì nhiều để nói về tác phẩm này, cũng như các bộ phim Giáng Sinh khác, nó hướng đến sự ấm áp và thông điệp đoàn tụ gia đình trong kì nghỉ lễ tuyệt vời nhất phương Tây.

The Aeronauts mở đầu bằng cảnh cả hai cùng nhau bay lên bầu trời trong chiếc khinh khí cầu hoành tráng cùng với sự cổ vũ, hò reo của đám đông chật kín người theo dõi. Người xem chả biết đây là ai, đang ở đâu, nhưng với màn ra mắt hoành tráng, The Aeronauts thu hút sự chú ý của khán giả ngay từ những phút đầu tiên. Rồi dần flashback về quá khứ để kể rõ hơn về câu truyện của hai người đó.

Harlan Thrombey (Christopher Plummer) là một nhà văn chuyên viết truyện trinh thám vô cùng nổi tiếng, ông sở hữu khối gia tài khổng lồ mà bất kì người con, đứa cháu nào cũng thèm muốn. Sáng sớm tinh mơ sau bữa tiệc mừng thọ 85 tuổi của mình, Harlan được bà giúp việc tìm thấy trong tình trạng cắt cổ tự tử.

Phần 2 này giải quyết tất cả những vấn đề đang còn bị bỏ ngỏ từ trước, nó kể về nguồn gốc sức mạnh Elsa, vụ đắm thuyền cha mẹ và sự xuất hiện của bộ tộc anh em mà chưa ai từng nghe đến.

Bộ phim tiếp nối câu truyện của Danny Torrance sau cơn ác mộng tại khách sạn Overlook, cậu dần học được cách kiểm soát sức mạnh thấu thị của mình để có một cuộc sống bình thường và không phải sợ những hồn ma vất vưởng nữa. Nhiều năm sau đó, Danny đã ổn định cuộc sống và dần quên đi quá khứ. Nhưng số phận oái oăm lại đẩy anh vào con đường phải dùng những “kinh nghiệm” trước đây để bảo vệ cô bé cũng có khả năng thấu thị giống mình khỏi những tên quỷ đói chuyên giết rồi cướp sinh khí của những người đặc biệt nhằm kéo dài tuổi thọ.

Về cuộc rượt đuổi không hồi kết giữa hai đối tượng thù địch được gửi từ tương lai. Một bên là con robot sát thủ với những đặc tính siêu hạng được cử đi giết thủ lĩnh phe kháng chiến sau này. Bên còn lại cũng sẽ là con robot của Skynet nhưng mà đời cũ hơn và đã bị hack thay đổi mục tiêu hoạt động để bảo vệ người thủ lĩnh ấy. 

Quay lại với bộ phim, Bắc Kim Thang hoàn toàn chẳng có gì liên quan đến bài nhạc cùng tên – điều mà mình nghĩ là không thể chấp nhận được khi “treo đầu dê bán thịt chó”.

Bộ phim kể về gia đình Addams bị người đười xua đuổi nên phải trốn chui trốn nhủi đi tìm nơi an cư mới cho riêng mình. Đó là căn biệt thự bị ma ám nằm độc lập trên ngọn núi hoang sơ. Nhiều năm sau, một khu dân cư mới được xây dựng phía dưới chân núi và kéo theo đó là sự đấu tranh giành quyền sinh tồn bởi ai cũng kì thị dáng vẻ kì dị của gia đình Addams.

Dù gì thì Maleficent 2 đã hoàn thành rất tốt tiêu chí giải trí của nó, toàn bộ chi phí được dồn vào phần kĩ xảo C.G.I tạo nên những thước phim vô cùng hoành tráng và xứng đáng từng đồng. Tuy vậy, nó chỉ dừng lại ở mức tạm chấp nhận được chứ chẳng xuất sắc gì cho cam.

Mặc dù Joker xây dựng tâm lý rất kĩ để khắc họa một bản thể dần dà hóa điên, nhưng lại không hề gây nhàm chán bởi cách lựa chọn nhạc thông minh và câu truyện đầy drama, đầy rẫy sự cuồng loạn của nó.

Yesterday sở hữu ý tưởng rất độc đáo về một thế giới đã quên mất The Beatles và anh chàng nhân vật chính của chúng ta chuộc lời từ việc hát lại những bản nhạc bất hủ rồi trở nên nổi tiếng. Song song với đó còn là quyết định để đời giữa tình yêu và sự nghiệp như bao bộ phim tình cảm cổ điển khác.

Bù lại, những cảnh quánh nhau nhìn chung xem cũng ổn, được nhiều người đánh giá là phiên bản nữ của John Wick. Nhưng nếu ông già râu ria yêu chó kia thiên về đánh đấm thực tiễn, trông có vẻ hơi chậm chạp thì Anna lại như bao phim hành động khác – múa may quay cuồng là chính.

Nhưng phải nói rằng những cảnh jump-scare đó được xây dựng rất sáng tạo và giàu ý tưởng khi toàn các chi tiết mới lạ, độc đáo nên hoàn toàn có thể không cảm thấy quá khó chịu. Vì khán giả cảm nhận được bộ phim không hề “rẻ tiền” mà ngược lại, nó nhận được sự đầu tư rất chỉn chu về mặt chất xám.

Càng xem, khán giả càng cảm nhận rõ độ sâu của từng nhân vật. Bà Hân vẫn là một người mẹ đảm đang, hết mực vì chồng con và hy sinh cả tuổi thanh xuân để phục vụ cho hai người đàn ông bà yêu thương nhất thế gian.

Sau pha leak kịch bản nghiêm trọng đến mức ông phải viết lại toàn bộ bộ phim trước đó của mình là The Hateful Eight. Dẫn đến việc bộ phim mặc dù vẫn hay nhưng không được như kì vọng thì Quentin Tarantino đã trở lại và lợi hại hơn rất nhiều lần khi tác phẩm mới nhất, Once Upon a Time in Hollywood (Once Upon – Chuyện Ngày Xưa ở Hollywood) đang càn quét các trang đánh giá phim và nhận được các phản hồi rất tích cực.

Không súng đạn, không cháy nổ (thật ra có nổ khí gas rồi thôi), Exit vẫn có cách làm khán giả lên cơn tăng xông bằng những màn leo trèo nguy hiểm đến mức thót tim.

Được đạo diễn bởi David Leitch (đồng chỉ đạo John Wick phần 1, Atomic Blonde (007 phiên bản nữ) và Deadpool 2) nên chắc chắn các phần hành động trong phim chất như nước cất với các pha slo-mo kết hợp âm thanh hoành tráng sướng đến tê người.

Suy cho cùng, The Lion King vẫn đáng để ra rạp vì kĩ xảo hoành tá tràng của em nó. Có hoài niệm hay không, thì mình không hứa trước, nhưng chắc chắn không phải là một bộ phim hay trong năm 2019 này.

Sau 6 phần phim về Spider-Man, Far From Home là bộ đầu tiên đem Nhện Nhọ của chúng ta ra xa khỏi lãnh thổ Hoa Kì. Lần này, song song với chuyến du lịch châu Âu cùng bạn bè, Người Nhện phải học tập cân bằng cuộc sống giữa chuyện cá nhân và trách nhiệm siêu anh hùng sau cái chết của Tony Stark để trở nên xứng đáng hơn với danh hiệu là một Avenger.

Annabelle: Comes Home mang đến làn gió hoàn toàn mới cho vũ trụ The Conjuring của ông James Wan (là phần duy nhất được ổng đích thân viết kịch bản mà lị) – thứ mà chỉ vốn tập trung vào jump-scare (hù dọa bất chợt) là chủ yếu.

Parasite còn là một trong những phim mang mác “hàn lâm” dễ xem nhất trong nhiều năm trở lại đây, thoát khỏi định kiến của nhiều người rằng chúng chỉ dành cho giới phê bình tự “thẩm du” với nhau.

Bộ phim lấy bối cảnh sau cuộc chia tay ở phần trước, Boonie tự tạo cho mình một món đồ chơi mới có tên Forky và nhiệm vụ của Woody là phải đảm bảo sự an toàn cho cậu ta. Nhiệm vụ tưởng chừng như sẽ vô cùng đơn giản cho đến khi Forky bỏ trốn và lại một lần nữa Woody phải đi giải cứu người bạn của mình.

Rocketman được xây dựng như một bản nhạc với những nốt thăng trầm tương ứng với diễn biến tâm lí và sự kiện trong đời của Elton. Trong trẻo của một đứa trẻ, thống khổ của một người khao khát tình thuơng, sôi động của tuổi trẻ và điên cuồng với những tháng năm lạc lối, rồi lắng động vào những lúc suy tư.

Nhìn chung, X-Men: Dark Phoenix thiên về khai thác tâm lý nhiều hơn là đánh nhau. Vì vậy nếu bạn nào ra rạp với tâm thế xem múa may quay cuồng là chính thì có lẽ sẽ thấy phim hơi chán vì những cảnh hành động mặc dù sở hữu kĩ xảo vô cùng xuất sắc nhưng lại được thiết kế khá sơ sài. 

Điểm hấp dẫn ở Cớm, Trùm và Ác Quỷ là đặt bộ phim vào bối cảnh trái ngang khi hai phe tội phạm không liên quan gì lại "đi đêm" với cảnh sát chống đối nhau. Cùng với đó là những trò dơ bẩn nhằm đoạt được mục đích cuối cùng của cả ba người.

Điều đáng khen nhất phải nhắc đến là khâu ánh sáng được cải thiện rất nhiều so với phần trước, trong lần trở lại này, biên kịch/đạo diễn đã rút kinh nghiệm không cho mấy ẻm vật nhau trong đêm nữa mà chuyển qua ánh chiều tà của hoàng hôn làm tăng độ kích thích lên rất nhiều lần. 

Bạn có mê “thú” hoặc có nuôi một con pet quậy như thú trong nhà không? Có bao giờ bạn nghĩ, tụi nó sẽ làm gì khi không có chúng ta bên cạnh? Vâng, đó là lý do vì sao Đẳng Cấp Thú Cưng có tới phần 2 để miêu tả sự dở hơi cám lợn của tụi này, chứ một phần làm sao đủ để nói.

Với nội dung không thay đổi quá nhiều (theo trí nhớ của tớ) và hơi an toàn, nên có lẽ vì thế mà dân tình nước ngoài mới chê lên chê xuống.

Vô Ảnh sở hữu một câu truyện vô cùng hấp dẫn với mưu mô, thủ đoạn chính trị và đặt ra nhiều câu hỏi về sự tồn tại của bản thể. 

Nếu bạn không quá khó tính mà chỉ đang tìm những màn hù dọa để giải trí cùng bạn bè thì The Intruder là một lựa chọn rất tốt.

Bon chen cặp đít bự vào dịp lễ 30/4, trong lúc phụ huynh quằn quại giành vé xem End Game , thì các bé và những thanh niên tâm hồn “con sen” có hẳn một bom tấn Corgi: Những Chú Chó Hoàng Gia. Một tổ hợp drama, một cặp mông đủ sức làm lung lay nguyên cái cung điện Buckingham.

 

Các màn luyện tập và thực chiến trong phim cực kì hấp dẫn với những cú máy cận cảnh và di chuyển liên tục để hạn chế sự buồn chán. Chúng còn kết hợp với nhạc nền hào hùng, tạo nên những màn vật lộn hoành tráng, xem mà sướng tê người.

Tạo hình chú voi con ở bản Đôn à nhầm, Dumbo siêu dễ thương, nhấn mạnh lại là siêu siêu dễ thương luôn đó.

Siêu phản diện đúng nghĩa siêu phản diện, xem mà sướng rơn người vì được xây dựng tới bến chứ kiêng cử phim dành cho trẻ em gì tầm này, giết người không gớm tay, có mục đích, động cơ rõ ràng và quan trọng nhất là ác từ đầu đến cuối.

Nó đặt ra câu hỏi vô cùng đau đầu như “Liệu một người giống mình như đúc thì mình hay họ mới là người đáng được sống?”. Thật ra, trước đây có The 6th Day nói về vấn đề này rồi, nhưng ở Us, câu trả lời được nâng tầm lên rất nhiều.

Nếu bạn mong chờ một bộ full-action với mấy anh trai sáu múi lôi ra toàn hàng khủng, nã liên tục vào mồm kẻ địch thì tiếc quá, Triple Frontier không phải là dạng phim như vậy.

Được sản xuất bởi Paramount nên mọi người có thể yên tâm về mặt hình ảnh, Wonder Park sở hữu phần nhìn quá xịn xò, từng chi tiết công viên ở cảnh toàn được tái hiện vô cùng sinh động và nịnh mắt.

Friend – zone là tên gọi của một mối quan hệ gây ức chế của cặp đôi nam nữ (thậm chí nam nam hoặc nữ nữ), tuy có thể chơi chung, ngủ chung, ăn chung, có vài trường hợp còn “ăn” nhau nhưng không thể thoát khỏi ranh giới bạn bè.

Những phim về đề tài tự kỉ như này thật ra không hiếm, nhưng hình như đây là bộ đầu tiên nói về một luật sư cố gắng tìm manh mối bào chữa thông qua nhân chứng mắc căn bệnh đó.

Dear Ex hay Ai Yêu Anh Ấy Trước? bộ phim như phần hậu truyện về ngã rẽ của những phận người nhỏ bé trong một cuộc tình đồng tính. Từng làm mưa làm gió tại LHP Kim Mã Đài Loan với 8 đề cử, tại LHP Đài Bắc được 4 đề cử và giành tuyệt đối 4 giải thưởng cao quý nhất cho: Phim truyện hay nhất, nam diễn viên xuất sắc, nữ diễn viên xuất sắc và Giải thưởng truyền thông.

Bộ phim có những góc máy đánh nhau rất trực diện, nên thương tích sẽ là điều không thể tránh khỏi, nhưng bù lại, nó sẽ mang lại cho khán giả những trận đánh cực kì hấp dẫn và thật nhất có thể.

Phim có bối cảnh đẹp, diễn viên đẹp, quái yêu đẹp, hài hước cũng có luôn, nhưng đáng tiếc quá lạm dụng kĩ xảo ở những đoạn hành động khiến đoạn cuối phim như "Son Goku và những người bạn" (vì anh soái ca bị kĩ xảo nhào nặng dữ quá dòm ảo lòi).

Nó vẫn đáng công chờ đợi vì vẫn giữ được những tinh hoa của phần đầu và tạo nên một câu truyện hấp dẫn, kèm plot-twist nhẹ nhàng tình cảm (ổn thôi, chứ không ấn tượng lắm). Cho thấy được sự sáng tạo chứ không phải đang quá gồng gánh để cho ra đời một bộ phim “vắt sữa” nhạt toẹt.

Điều làm mình rất thích ở How to Train Your Dragon là mỗi phần đều có một bài học siêu thấm về cách làm người, không quá lộ liễu mà được tiêm vào tiềm thức dần dần và bùng nổ ở đoạn kết khiến bất kì ai cũng mãi mãi nhớ về nó.

Cũng như Ex Machina, ông Garland lại đem đến cho người xem một tác phẩm xuất sắc mang đậm phong cách chậm rãi, đầy triết lý và ý nghĩa của mình.

Velvet Buzzsaw chỉ đơn thuần là bộ phim oan hồn trả thù tầm thường không hơn, không kém được cụ thể hóa thành một kịch bản có thừa chất liệu để hay hơn thế này.

Chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết cùng tên "Mình Muốn Ăn Tụy Của Cậu", từng có bản live-action và cuối cùng là phiên bản anime đang được phát hành tại các rạp. Nghe cái tên lần đầu chắc hẳn nhiều người chưa thể hình dung được phim sẽ nói đến vấn đề gì, kinh dị chăng? 

Mặc dù thua xa so với bản gốc nhưng nếu xét riêng dưới góc nhìn một bộ phim độc lập thì The Upside có chất lượng tạm ổn.

Đã khi nào bạn xem một bộ phim đến khi kết thúc và bắt đầu tự hỏi tại sao mình lại xem nó chưa? Galveston (Tử Địa Báo Thù) đang được công chiếu ngoài rạp chính là một trong những bộ phim như thế.

Escape Room đã thoát khỏi lối mòn máu me rẻ tiền và các cái bẫy lặp đi lặp lại kém hấp dẫn của Saw, cũng như là những bộ chỉ tập trung vào giải đố mà bỏ đi phần nhìn quan trọng không kém.

Từng được nhắc đến trong Guardian of the Galaxy 2, đủ để thấy nhân vật Mary Poppins với chiếc dù bay lơ lửng trên không trung đã trở thành biểu tượng văn hóa đại chúng của nước Mỹ và có sức ảnh hưởng to lớn như thế nào.

Với những gì đã thể hiện, Bird Box mặc dù khá hâp dẫn ban đầu nhưng càng về cuối có vẻ hơi đuối và không giữ được nhịp độ cần thiết để trở thành bộ phim xuất sắc.

The Possession of Hannah Grace xây dựng được môi trường kinh dị khá rùng rợn và hồi hộp. Hù dọa ít, chủ yếu là không khí tốt và jump scare được tiết chế nên mình khá ấn tượngTiếc lắm khi bộ phim có đủ chất liệu để làm nên một bộ phim kinh dị rợn tóc gáy đúng nghĩa. Với bối cảnh là nhà xác và đi sâu vào quá trình làm việc với xác chết đã thấy ghê rồi, còn gắn thêm cả hệ thống đèn cảm ứng

Mặc dù nhịp phim rất chậm nhưng chưa giây phút nào mình cảm thấy bị lệch khỏi dòng chảy đó, kể cả những trường đoạn bi kịch, gây cấn cũng chẳng có gì phải gấp gáp.

Cốt truyện tuy đơn giản là thế, nhưng xem phim mới biết nó… đơn giản hơn rất nhiều. Vẫn sa vào những tình tiết cố hữu trong các phim kinh dị như nhân vật bỗng dưng vứt não đi và làm những chuyện như thể đóng phim cho lẹ để còn nhận cát xê vậy đó.

Sau thất bại thảm hại của Justice League, DC đã đình trệ bộ phim tiếp theo khá lâu. Mừng phát khóc, sản phẩm mới nhất của họ (Aquaman) đủ xuất sắc và tầm ảnh hưởng để vã vào mặt mấy đứa anti-fan, cũng như những người đang ngờ vực về tương lai vũ trụ này.

Sau 5 năm im hơi lặng tiếng với "Oscar winner" 12 Years A Slave lừng danh, đạo diễn Steve McQueen đã trở lại với tác phẩm được đánh giá cũng hàn lâm không kém và đang trên đà băng băng về đích "Phim hay nhất" 

Thân gửi các thánh nữ ngoài 30, đang ế và cảm thấy cả cuộc đời này cũng không thể tìm ra "trái chuối" của riêng mình. Các bạn nên đi xem phim này để vực dậy tinh thần, có thể đây là bộ phim mang tính tham khảo cách "hái chuối" cơ bản

Không rõ vì lý do gì mà mặc dù được ấp ủ từ gần 10 năm trước, Peter không còn mặn mà với Mortal Engines nữa mà chuyển vị trí đạo diễn sang cho người bạn thiếu kinh nghiệm điều khiển trường quay. Kết quả, bộ phim có tiềm năng rất lớn lại trở thành một Transformers thứ hai, không hơn không kém.

Khác với hầu hết những bộ phim về cuộc chiến trên biển cả, bối cảnh thường chỉ xoay quanh tàu chiến là chủ yếu. HK sáng tạo thêm một câu chuyện cần sự trợ giúp của cả bộ binh khiến phim trở nên hay ho, hấp dẫn hơn hẳn mà không lạc quá xa so với các tình tiết ban đầu.

Buồn ở chỗ, mình tin rằng nếu RH được tin tưởng mà xây dựng theo kiểu rated R (thực tế hơn, tâm lý phức tạp hơn và bạo lực hơn - giống Logan) dựa trên khung sườn có sẵn như bây giờ thì phim sẽ vô cùng xuất sắc vì kịch bản có đủ chất liệu để làm được điều đó.

Các thể loại phim điệp viên trước nay không hiếm nhưng lần này một phiên bản cá biệt, sự kết hợp giữa “mỡ với mỡ” là điểm nhấn cho toàn bộ phim.

Những chuyện vi diệu trong các thể loại phim liên quan đến phép thuật, ma quỷ, quái vật chả bao giờ cũ. Đặt nền tảng từ series truyện Goosebumps, Câu Chuyện Lúc Nửa Đêm (phần 1) đã có màn chào hàng thành công vào Halloween năm 2015

Phong trong phim có thể sẽ khác ai đó ngoài đời, định kiến xã hội trong phim có thể nhẹ nhàng hơn hẳn định kiến xã hội ngoài đời, áp lực trong phim có thể chẳng là tí ti gì với áp lực dư luận ngoài kia. Nhưng, hạnh phúc trong phim, lại là thứ hạnh phúc mà bất kì ai đều mong muốn có được, cho dù là Phong, hay ai khác!

Venom cuối cùng cũng ra mắt, giải tỏa bao tò mò cho con dân từ fan lẫn non-fan. Xét khách quan, phim thật sự không tệ, nó đúng chuẩn của dòng phim siêu anh hùng

Những bộ phim hay nhất luôn mang đến cuộc sống. Không phải kiểu “thật như cuộc sống”, mà là thứ cảm giác khác: rằng những nhân vật đã sống trước khi vào khung hình, và họ vẫn ở đó cho dù khán giả có rời đi

Là đạo diễn của La La Land, và cũng là người rinh tượng vàng Oscar từ phim với vai trò ấy, Damien Chazelle một lần nữa làm choáng ngợp giới phê bình điện ảnh khi trình làng First Man tại Liên Hoan Phim Toronto – TIFF.